Hãy phân tích đoạn thơ sau, trích trong bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu: “Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua, … Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời”

ThiếuTrung bìnhĐượcTốtTuyệt vời (1 đánh giá, điểm: 5 00 trên 5)
Loading ... Loading ...
Hãy Chia sẻ bình luận (comment) nếu tài liệu có ích. Thanks!.
Trong lúc biên soạn, sưu tầm có thể còn thiếu xót, nếu bạn có đáp án tài liệu chuẩn xác hơn hay có hướng xây dựng bài tài liệu tham khảo này tốt hơn hãy Gửi đáp án qua mục "Gửi Phản Hồi" phía dưới.
Ghi rõ nguồn "tailieuthituyen.com" khi phát hành lại thông tin website.
Vui lòng +1 click quảng cáo bên dưới để ủng hộ website ngày càng phát triển nhé!

--------------------------------------------------

Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại !
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Bài làm:
1. Giới thiệu chung:
- Về tác giả Xuân Diệu và phong cách thơ.
- Về bài thơ và đoạn thơ: Đây là đoạn thơ thể hiện lòng yêu đời, yêu sống đến
cuồng nhiệt, khát khao được sống mãnh liệt, sống có ý nghĩa, sống hết mình với
mùa xuân tuổi trẻ, thời gian cuộc đời…đồng thời, đoạn thơ cũng tiêu biểu cho
phong cách nghệ thuật thơ Xuân Diệu trước 1945.
2. Cảm nhận về đoạn thơ:
2.1. Đẹp về nội dung tư tưởng:
- Đoạn thơ nói riêng và bài thơ nói chung đã thể hiện cách nhìn nhận về thời
gian rất độc đáo, tinh tế và hết sức nhạy cảm: Thời gian luôn chảy trôi biền biệt.
Cái ta đang có cũng là cái ta đang mất, trong hiện tại đã có quá khứ và cũng hé lộ
về tương lai…chính vì vậy cần phải sống như thế nào để mỗi phút trôi qua ta không
thấy uổng phí…
- Nuối tiếc thời gian, tuổi trẻ cũng chính là sự quý trọng thời gian, cuộc đời.
Điều đó xuất phát từ tình yêu cuộc sống cuồng nhiệt, là sự thích sống, thèm sống
và muốn sống có ý nghĩa từng giây phút của cuộc đời tuổi trẻ. Đây là một quan
niệm nhân sinh mới mẻ, đáng trân trọng của Xuân Diệu.
2.2. Đẹp về hình thức nghệ thuật:
Phạm Thu Khuê
Thể hiện ở cách sử dụng từ ngữ, hình ảnh, nhịp điệu, các biện pháp tu từ…phù
hợp với nội dung tư tưởng:
- Sử dụng điệp từ “Xuân” 5 lần trong 3 câu thơ đầu tạo ra sự dồn dập, sôi nổi.
Tác giả liên tục nhắc tới “Xuân” mỗi lần ở một vị trí khác nhau ( Tới- qua ), một
tính chất khác nhau ( non-già-hết) tạo ra sự chuyển động liên hoàn như một dòng
chảy không ngừng nghỉ, không vơi cạn.
( Có thể so sánh liên hệ: Khi xưa Mãn Giác thiền sư đã có ý lặp từ “Xuân”:
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai. ( Cáo tật thị chúng )
để diễn tả dòng chảy vô thuỷ vô chung của thời gian và quy luật hoá sinh
khắc nghiệt của vạn vật trong tự nhiên…Xuân Diệu cũng có ý đó nhưng cách thể
hiện thì thật mới mẻ, độc đáo, hiện đại…)
- Điệp ngữ “Nghĩa là” 3 lần cùng với điệp cấu trúc ngữ pháp được sử dụng
hết sức khéo léo tài tình, ấn tượng, nó không chỉ bộc lộ ý giải thích mà còn thể
hiện được cả tâm trạng hốt hoảng, lo lắng trước một sự thật nghiệt ngã: Thời gian
đang trôi đi một cách rõ ràng hiển hiện.
-Hệ thống từ ngữ, hình ảnh được đặt trong thế tương phản đối lập cao độ:
Tới- qua, non- già, rộng- chật, xuân tuần hoàn- tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại) để
àm nổi bật tâm trạng nuối tiếc thời gian, cuộc đời. Vũ trụ có thể vĩnh viễn, mùa
xuân rồi sẽ tuần hoàn nhưng tuổi trẻ của mỗi con người thì chỉ có một lần, đã qua
là qua mãi…
- Giọng điệu đoạn thơ sôi nổi nhưng không che giấu sự nuối tiếc, xót xa, hờn
dỗi (nói làm chi, nếu, tiếc )…
3. Đánh giá, kết luận chung

 dong gop cau hoi   

Chia sẻ bình luận

comments