Phân tích cái ‘tôi’ trong bài Hầu trời của Tản Đà

ThiếuTrung bìnhĐượcTốtTuyệt vời (Chưa có đánh giá)
Loading ... Loading ...
Hãy Chia sẻ bình luận (comment) nếu tài liệu có ích. Thanks!.
Trong lúc biên soạn, sưu tầm có thể còn thiếu xót, nếu bạn có đáp án tài liệu chuẩn xác hơn hay có hướng xây dựng bài tài liệu tham khảo này tốt hơn hãy Gửi đáp án qua mục "Gửi Phản Hồi" phía dưới.
Ghi rõ nguồn "tailieuthituyen.com" khi phát hành lại thông tin website.
Vui lòng +1 click quảng cáo bên dưới để ủng hộ website ngày càng phát triển nhé!

--------------------------------------------------

Phân tích cái tôi trong bài này bạn nên chú ý những đoạn tự ca ngợi mình của Tản Đà, ca ngợi nhưng không hợm hĩnh, đọc giống như là ông đang đùa giỡn. Và chính những đoạn ca ngợi, những đoạn “chảnh” đó cũng có giá trị nghệ thuật rất cao.

Như khi kể về ông trời lúc nghe Tản Đà ngâm thơ có mấy câu:

- “Trời nghe hạ giới ai ngâm nga,
Tiếng ngâm vang cả sông Ngân Hà!
Làm Trời mất ngủ, Trời đương mắng
Có hay lên đọc, Trời nghe qua”.

Sự khiêm tốn của Tản Đà lại pha cái ý đùa giỡn, ngạo mạn:

“Văn chương nào có hay cho lắm
Trời đã sai gọi thời phải lên.”

Nghe Tản Đà ngâm thơ xong, trời sướng quá khen cho 1 tràng nức nở:

Trời lại phê cho: “Văn thật tuyệt!
Văn trần được thế chắc có ít!
Nhời văn chuốt đẹp như sao băng!
Khí văn hùng mạnh như mây chuyển!

Êm như gió thoảng! Tinh như sương!
Đầm như mưa sa, lạnh như tuyết!
Chẳng hay văn sĩ tên họ gì?
Người ở phương nào, ta chưa biết”.

Ông tự khen mình kể cũng không quá, giai điệu đoạn này đúng là có cái khí “hùng mạnh như mây chuyển”

Tiếp theo, Tản Đà tự xưng tên ra, như vậy cũng là 1 cái ngông trong văn chương:

“- “Dạ, bẩm lạy Trời con xin thưa
Con tên Khắc Hiếu họ là Nguyễn
Quê ở Á Châu về Địa cầu
Sông Đà núi Tản nước Nam Việt”.

Nhưng nổi tiếng nhất là đoạn tự sự của ông được viết theo vần trắc, âm điệu tạo cho người ta cảm giác vừa là những lời than vãn vừa là những lời giỡn chơi, đúng với phong cách của 1 vị “trích tiên”:

- “Bẩm Trời, cảnh con thực nghèo khó
Trần gian thước đất cũng không có
Nhờ Trời năm xưa học ít nhiều
Vốn liếng còn một bụng văn đó.
Giấy người mực người thuê người in
Mướn cửa hàng người bán phường phố.
Văn chương hạ giới rẻ như bèo
Kiếm được đồng lãi thực rất khó.

Trong bài này Tản Đà cũng có nhận mình là “trích tiên”, xuống trần làm việc dạy đời cho nhân loại.

Để ý những đoạn trên để thấy Tản Đà vừa kiêu vừa ngạo, nhưng lại thích đùa bỡn với mọi chuyện, kể cả chuyện nghèo khó và đùa giỡn cả với ông trời.

 dong gop cau hoi   

Chia sẻ bình luận

comments